Trận đánh quỉ cung Diên Hựu Sáng 21/5/2008, đánh quỉ cung Đâu Suất. Đến trưa, Ta đánh quỉ cung Diên Hựu. (Lưu ý: Chuyện xảy ra trong cõi Vô vi, nên đánh trận, làm chết vong chỉ là bỏ thể vía, không làm chết sinh linh như ở trần giới. Đôi khi câu chuyện là sự kết hợp cõi trần và cõi âm. Và có khi xảy ra trong các khung thời gian, không gian mật độ khác). Ta không chủ đánh, mà đi thám sát. Ta trở lại khu vực cung Đâu Suất, thấy lửa đã tắt hết, khung cảnh hoang tàn, thảm khốc; gỗ cháy đen thui, xác bọn tà quân ngổn ngang khắp nơi, vắt cả lên trên cây. Ta đến sờ thử vào một cái xác trên cành cây, thì thấy nó tan ra, giống như một cái bóng hơi vậy! Ta hiểu đó là thể vía xấu độc của bọn tà quân, khi bị Ta đốt chết, bỏ vía lại mà siêu lên. Trong động quỉ này, đất nóc lún sụt, trong cung hoang tàn, các cửa nhốt tù nhân tan hoang. Sau khi đánh lúc sáng, Ta nhớ ra, đã cho Na Tra, Hồng Hài Nhi, Kim Tra đi giải thoát cho các tù nhân này, cho về Tháp tu. Ta bay vào một động quỉ, không rõ tên. Ta biến thành một hạt bụi sáng, bay lơ lửng xuống, thấy rõ bọn quỉ đang hối hả bố trí lại các vị trí phòng ngự, vì có lẽ bọn chúng bị rúng động trước thảm hoạ mà cung quỉ Đâu Suất bị đánh tơi bời lúc sáng. Ta thấy ở đây toàn quỉ mình chim ưng, không lông lá gì! Bọn nó bố trí các hầm ngầm giống như hầm boong-ke ở trần giới vậy. Dọc hai bên; ở giữa là cái sân rộng. Trong hầm boong-ke, nối thông hành lang với nhau. Ta biến thành một con chim bồ câu xám, bay tiếp. Thấy một ngọn đồi cao, trên nóc cắm cờ, ở cửa động ghi là “cung Diên Hựu” bằng tiếng Tàu. Lại thấy một bọn quỉ lắp cung bắn, nhưng là máy bắn cung từ dưới đất. Ta bị chúng phát hiện, bắn cung lên, con chim bị trúng tên độc, rơi xuống. Bọn chúng khoái chí chạy ra vồ lấy. Ta xuất khỏi xác chim, biến thành một con kiến càng to, chạy qua đám cỏ vào khu vực đồi, là trung tâm của động quỉ này. Ta thấy một bọn đang đứng canh. Trên lưng đồi, có bố trí các ụ pháo bắn cầu lửa. Ta hiểu là chúng nó thấy Ta có cầu lửa, nên bọn nó học theo, nhưng không đủ phép, không đủ sức mới dùng pháo hất! Trên đỉnh đồi, treo cột cờ đâu lâu chim. Ta biến thành một con ruồi, bay sâu vào trong động quỉ; đường vào không sâu như bên Đâu Suất, nhưng bố trí trong cung gần giống. Quỉ chúa là một con chim khổng lồ, đầu lâu bạc, gớm ghiếc. Bọn ở dưới cũng ngồi cả hàng như bên Ta. Bọn này lại học Ta! Vòm động cao, hai bên có 4 hành lang, mỗi bên có 2 hành lang, có các phòng, không phải là các ngục, mà là các phòng của bọn quỉ con ở. Ta lui ra. Ta bay về tháp. Thiên Long bên phải hỏi: - Giáo chủ đi đâu về? - Ta đi dạo! - Người không qua được mắt tôi đâu! Ta suỵt: Bí mật nhé! Không được thông báo, Ta chuẩn bị đánh chúng, để Ta sắp xếp kế hoạch đánh. Ta nghĩ: Động này hẹp, gọn, không có gì là ghê gớm lắm. Toàn bộ hai khu vực phía ngoài, Ta có thể dùng phép khổng thân đập bẹp. Đáng lo là chỗ các máy bắn tên độc và pháo thần của chúng. Phải luyện phép mới. Ta nghĩ ra một phép là “cưa thần”. Ta bảo Na Tra ra cùng tập, cho Na Tra phóng dao, kiếm, cầu lửa, để Ta dùng phép này chống lại, thấy vẫn bị rách phép. Ta dùng phép thâu càn khôn, tung cả ra thì thâu tất cả dao kiếm của Na Tra. Ta nghĩ dùng phép này để thâu các tên độc của bọn tà kia. Ta quyết đánh chúng ngay. Ta bố trí quân binh: Cho Na Tra, Hồng Hài Nhi, Ngũ hổ đánh ở giữa sân, thu hút tà quân ra các cửa mà đánh. Hai đạo Đông và Nam phương đánh hai bên, áp vào. Còn Ta, Ta sẽ dùng phép ảo, kích cho chúng bắn hết tên, cầu lửa ra, rồi bỏ qua bọn này, lao thẳng vào bắt quỉ chúa. Sau một lúc Ta nghĩ: Nên tìm cách qui hàng bọn này, phải gọi hàng trước, rồi mới đánh. Ta chọn người để mang thư đi. Ta tuyên đọc thư như sau: “Ta là giáo chủ…., chúa tể của Đạo thiện, nay gửi tới chúa cung Diên Hựu thư này. Việc bắt hàng tất cả các tà ma ác quỉ là sự nghiệp của Đại Đạo, để chấn hưng Trung- Hạ giới, nên trước sau gì Ta cũng đánh và bắt qui thiện các ngươi. Các ngươi nên nhìn gương quỉ cung Đâu Suất mà nhanh chóng qui hàng. Ta lệnh cho nhà ngươi khi nhận được thư này thì suy nghĩ trong 3 ngày và hàng, nếu không thì không tránh bị Ta tiêu diệt”. Ta chọn người mang thư đi, nghĩ chọn ai? Chọn các tiên nương, thân liễu yếu đào tơ, vào động quỉ e khó toàn. Lại định chọn một hổ tướng, không ổn, vì bọn chúng có thể hoảng loạn mà đánh lại. Chọn Hồng Hài Nhi, ngài này thần thông vô diệu, nhưng tính khí trẻ con, dễ bị động mà đánh lại chúng. Ta nghĩ mãi, mới chọn quan Khâm sai Đại thần. Ta gọi ông ta lên, lệnh: - Ta chọn ngài mang thư dụ hàng vào đất quỉ, đưa khéo, gặp tận mặt quỉ chúa, Ngài cố gắng thực hiện tốt, coi như lấy công chuộc tội. Ông ta đi. Ta nhìn soi theo. Ông này vào lần khần đến cửa cung quỉ, giữ nguyên hình xác, quá đỗi hiền lành, ngu ngơ, liền bị bọn quỉ xấn áp trói lại. Thấy động, quỉ chúa bay ra, đọc thư xong ngửa mặt cười lớn, xé tan thư, rồi hô lính xé tan xác ông quan của Ta ra ăn thịt! Ta căm quá! liền triệu hồn ông ta về, cho quần áo và phù phép trấn an hồn, cho hồi vị trí quan cũ. Bọn quỉ quá ngạo mạn và khốn nạn, coi thường Ta và ngạo ngược! Ta ra lệnh động binh ngay, theo đội hình bố trí cũ. Ta cho quân áp bí mật vào, hoá thành đất cát. Sau lại nghĩ gần quá, dễ bị ăn tên độc, liền lui binh xa ba dặm, để Ta khai hoả. Ta dùng cầu lửa ném liên tiếp vào khu vực pháo thần và máy bắn cung của quỉ. Bọn chúng náo loạn, bắn bừa ra. Ta dùng phép càn khôn, thâu hết các tên độc, lại tiếp tục ném cầu lửa khắp cả động. Lửa cháy ngút trời, đất đá tung lên cùng với xác quân tà. Khi lửa hơi tan, Ta lệnh cho quân lao vào đánh giáp lá cà ngay trên đất, còn Ta bay thẳng vào động quỉ chúa. Ta thấy nó, liền tung kiếm đánh. Bọn quân ở đây lao ra, Ta thổi bay hết, lao lại, nhanh như cắt, áp phía sau tên quỉ chúa, bóp cổ nó, khoá cổ nó. Khoá thế nào mà nó ngẻo, ngẻo thật! nó nằm xụi xuống, chết mất ngáp! Rõ là cái thằng yếu quá! Ta lôi xác nó bay ra sân. Ở ngoài sân, quân ta đã đánh xong, gom hết bọn tà quân còn lại, được rất ít. Xác chúng nằm la liệt. Ta thâu hết bọn nó lại và mang về Tháp. Xác cho siêu, cho cả quỉ chúa. Hồn chúng nó cho tu ở Tháp. Tên quỉ chúa đến quì trước sập, xin tu, tha mạng. Nó hiện nguyên hình là một chàng trai tuấn tú. Ta hỏi: Nhà ngươi là ai? - Tôi là em trai ngài! - Nhà ngươi to gan! Dám mạo nhận là em trai Ta? Ngươi muốn chết không? Nó run run xin tha mạng. Lúc đó, bất chợt một bà già tóc bạc, mặc áo xanh bay xuống. Ta và tất cả các vị đều cúi lạy: Kính chào Mẫu Thượng Thiên! - Các ngươi bình thân! Bà già này đến xin Giáo chủ tha tội cho tên này. Nó là con trai Ta và cũng là em trai của ngươi thật đấy! Nó bị phạt, cho xuống trần, không hồi đầu mà chạy qua nước quỉ lập động chống lại Thượng đế, nay Ngài bắt được, Ta khá khen. Ta xin ngài ban ơn cho nó, cho nó đi tu! - Bần đạo tuân lệnh Mẹ! Con biếu mẹ 9 quả đào tiên, là quà của con! Ngài nhận rồi bay về. Ta bảo hoàng tử: Nhà ngươi đã qui thiện, Ta không bắt lỗi nữa, nay xuống thềm tu tập để sám hối. Ta ban cho 2 quả đào tiên . Cậu ta rối rít cảm ơn! Ta sếp chỗ ở thềm cho cậu ta và bọn tà quân đã siêu thoát. Sau đó: Ngài Thái Bạch tiên ông, Ngài Quán Thế Âm bay xuống, Ta mời họ ngự trà. Đức Bà nói: Trận này đánh quá chóng vánh nhưng không đẹp! - Tại sao lại không đẹp? - Vì quân nó có 2 vạn tên, mà ngài diệt tới gần 2 vạn! Nên Cha phê bình! Không hay! Ta mới nói: Lúc sáng Ta đánh quỉ cung Đâu Suất, quân nó 3 triệu, diệt một triệu, bắt 2 triệu mà được Cha khen, thưởng, còn sao bây giờ có 2 vạn, diệt được chưa đến 2 vạn, lại phê bình Ta? - Là vì: 3 triệu, diệt 1 triệu, là một phần ba; nay 2 vạn, diệt gần hết, nên như thế là không đẹp, phải giữ từ bi, hạn chế giết nhiều như thế, cho nên Cha buồn! Ta công nhận, xin sám hối, lần sau sẽ cố gắng hạn chế sát sinh. Biết là đạo cầm quân, lâm trận không thể không đánh tà, không đánh nó, nó đánh mình! Mặc dù chả ai “chết” cả, nhưng vấn đế là ở chỗ hạn chế giết chóc. Ta là Bản Vương, khác hẳn các vị khác là vừa cầm quyền, vừa cầm quân để lập Đại Đồng Thánh Đức, chứ không phải ngồi tu, lại càng không phải xa rời thế tục để lánh đời mà đắc đạo! Đắc đạo sao được khi tà ma ác quỉ còn đầy rẫy trên trần, dưới âm! Đắc đạo sao được khi cái ác hoành hành khắp các cõi! Cứu vớt chúng sinh, không phải kéo họ vào tu hết được đâu! Tu bao giờ mới hết được 6 tỷ người thế nay? Đắc đạo sao được khi không dùng chính pháp thì sao cải tạo được trần gian những cả gần chục vạn năm! Nay đã khác, pháp luân đã thay! Nhưng Ta rất buồn, vì không những phải làm nhiều việc trần, lập đạo, còn phải đi đánh trận, hoặc phải chống đỡ với quỉ tà, phải giết chóc. Đương nhiên, đạo sinh là tà khởi, chúng đến đánh, chứ chả phải Ta mong! Nhưng làm sạch cõi âm trước, làm sạch cõi trần sau, sạch âm mới sạch được trần, há chẳng phải là thượng sách đó ư? Từ khi Ta biết về lũ ma quỉ đến nay, thì Ta hiểu có vô vàn tội ác chúng gây cho nhân thế! Có đến 50-60% các tật bệnh, tội ác, sự khốn nạn, đau khổ của con người là do chúng gây nên! Nên việc đánh chúng là một sự nghiệp chính nghĩa vô cùng cần thiết, mọi phép và vũ khí Cha dạy Ta cũng chỉ vì một nhiệm vụ ấy! Các ngài bay đi, Ta đa tạ. Ngó qua bộ sổ Thiên Tào, thấy lúc sáng Cha cộng thêm cho một tuổi trần, nay bị trừ đi 3 tuổi! Ta không buồn, vì Ta không tham sống ở trần, có lần Ta đã xin về cho đỡ khổ rồi, nhưng vì trọng trách chưa xong, sự nghiệp Cha trao mới là quan trọng. Ta cố gắng lần sau chỉ bắt và hạn chế giết lũ ta ma ấy!