Em có biết cõi trần là tương đối Nói với nghe bằng ngôn ngữ ba chiều Thì sao hiểu những tư duy cao cả Chiều kích thứ năm, sáu, bảy siêu tần Em có hiểu lòng người từ sâu thẳm Cõi xa xăm mơ mộng ảo huyền Thì không thể phát ngôn thành lời được Bởi đúng sai hai ngả sẽ chia lìa Em có thấu những đêm thâu , trăng giăng giăng chiếu rọi Anh hoá ánh trăng gọi mãi kẻ mơ màng Vô tình lạc bước cõi nao Để người quân tử ngóng chờ bao lâu Anh đã đợi bao nhiêu mùa trăng sáng Ngóng chờ em trong ảo ảnh cõi ta bà Thức tỉnh đi chẳng cần bằng lời nói Bao nhiêu yêu thương ánh sáng vẫn tuôn trào Từ nhịp đập trái tim Anh nóng hổi Mang lý trí, tư duy, vũ trụ, con người Ngân Hà tích cũ vẫn còn Mỗi năm bắc nhịp tình si một lần Hiểu không em biết không em Trăng còn đó Anh luôn ở đó Nói cũng thừa viết chẳng để làm chi Cảm mới yêu, yêu mới là chân lý Vĩnh hằng bất biến khi ta là tất cả Tất cả ...